Préface de L'appel du Sáo (version vietnamienne)

Publié le par Do-Hurinville

 

 

 

Lời mở đầu

 


Cách đây vài năm tôi có dịp đọc tác phẩm Mùi Cọp của Quý Thể trong tuyển tập những truyện ngắn hay được giải của một cuộc thi dành cho những cây bút trẻ. Tôi bị lôi cuốn từ những dòng đầu của câu chuyện và bồi hồi trước kết thúc bi thảm. Tôi liền quyết định dịch sang tiếng Pháp để giới thiệu cùng bạn bè, và chẳng mấy chốc, mọi người đều tỏ vẻ thích thú câu chuyện độc đáo này.


Cảm nghiệm đầy đam mê về ngôn ngữ và văn hóa ấy đã giúp tôi truyền tải sang tiếng Pháp một vài mảng văn hóa gốc và hương vị tiếng mẹ đẻ của tôi. Ngay sau tác phẩm dịch đầu tay, tôi đã có ý định dịch thêm vài truyện nữa để làm thành một tập truyện. Trong tuyển tập mười truyện ngắn này, được hòa trộn rất khéo léo cái không khí của những truyện cổ tích xa xưa với thực tế cuộc sống hàng ngày. Các tác giả, mỗi người một phong cách, đã thêu dệt nên một bức tranh về đất nước Việt Nam đương đại trên chặng đường tái thiết sau bao nhiêu năm chiến tranh đau thương. Truyện đề cập một số đề tài bất hủ.


Tình yêu muôn vẻ muôn mặt : mối tình ngang trái của một cô gái sống sót sau chiến tranh với một anh chàng thư sinh đang học Đại Học Văn khoa trong Người sót lại của rừng cười (Võ Thị Hảo), một cuộc hôn nhân không tiền khoáng hậu giữa một cô gái huấn luyện thú với một vị giáo sư dạy toán trong Mùi cọp (Quý Thể) ; lòng hiếu thảo của một bé trai lên sáu dành cho cha cậu đang ngồi tù trong Tìm cha (Lê Thanh Huệ), hay tình phụ tử đã thôi thúc người cha nhường cho con trai của mình cái « của » quý nhất để duy trì nòi giống trong Thợ may (Phạm Hải Vân). Tình huynh đệ cũng được đề cập qua hai câu truyện ngắn cảm động là Anh Hai (Lý Thanh Thảo) và Cây nhang (Nguyễn Ngọc Mộc) ; cảnh hai vợ chồng cãi nhau gay gắt lại được kết thúc một cách khôi hài trong Con ruồi (Nguyễn Nhật Ánh).


Tình bạn giữa một cậu bé mồ côi cha với một ông già bị cả làng ruồng bỏ phải chăng cũng là lòng yêu thương qua câu chuyện Vầng trăng mồ côi (Võ Thị Hảo) ? Trong Tiếng gọi của con chim sáo, Bích Ngân đã ca ngợi tình yêu vợ chồng bằng cách nhân cách hóa con chim sáo.


Tính siêu nhiên cũng được thể hiện rõ qua ba tác phẩm. Trong Tiếng gọi của con chim sáo, linh hồn của người chồng đã « mượn » cái lốt của con chim để về thăm và an ủi người vợ hiền trong cảnh tang tóc, còn trong Vầng trăng mồ côi, lão Nhát lúc nào cũng thoát chết cho đến khi lòng ái quốc của lão đã quyết định một cách khác. Chỉ riêng cậu bé Nhã mới tin vào cái hành động anh hùng của ông và cậu đã mơ một giấc mơ lạ kỳ, chơi vơi giữa thật và hư. Trong Thợ may, cái không khí siêu thực của những câu truyện cổ tích được hòa quyện một cách độc đáo với tính hiện thực của xã hội đương đại : Ông Trời hay phạt những tay thợ may tham lam. Hình phạt này làm ta liên tưởng đến câu châm ngôn của người Việt : « Đời cha anh mặn, đời con khát nước ».


Là một trong những đề tài rất được ưa chuộng trong làng văn chương Việt nam, thơ ca được đề cập một cách hóm hỉnh qua tác phẩm Nhà thơ (Lưu Quang Vũ). Trước đây, có một nhà truyền giáo cho rằng tiếng Việt là ngôn ngữ của thơ ca, và mỗi người Việt đều là một thi sĩ tiềm ẩn. Trong câu truyện ngắn này, nhà thơ trẻ đã nổi loạn. Cậu bé vừa có tài, vừa tinh ranh đã cố tình làm cho cha cậu thất vọng để thoát khỏi sự kiềm chế của người cha. Một chọn lựa đầy liều lĩnh, nhưng đã thành công.

 

Paris, tháng sáu 2006

Người dịch (Do-Hurinville)





Publié dans Traductions

Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :
Commenter cet article